Chuyện về “chúa đảo” Đào Hồng Tuyển: Kỳ 3 – Cuộc chơi lớn

tgo-1Tiếp nối kỳ 1, kỳ 2, ở kỳ 3 chúng tôi đi sâu vào những khía cạnh của những quyết định táo bạo trong đầu tư kinh doanh, mà trọng tâm chính là hòn đảo hoang vu một thời bên bờ vịnh Hạ Long - Di sản thế giới.

Khi Đào Hồng Tuyển đưa ra quyết định đầu tư vào hòn đảo nghèo xơ xác Tuần Châu, mọi người nghỉ ông “Tuyển thần kinh”, “Tuyển hâm”… nhưng bằng sự kiên định, bản lĩnh của người lính trên thương trường, ông đã nhìn thấy cơ hội lớn hơn từ hòn đảo này. Và quyết định của ông đã dần biến hòn đảo Tuần Châu hoang vu thuở nào trở thành thiên đường của sự giàu có, của vẻ đẹp đắm say!

>> Kỳ 1 – Chiến trường tới Thương trường

>> Kỳ 2 – Nắm bắt cơ hội

Đào Hồng Tuyển đã sớm nhìn thấy triển vọng về sự phát triển của Tuần Châu

Cuộc chơi lớn: Tuần Châu

Cả buổi chiều giành cho golf, tối về nhà thấy oải tính đi ngủ, thấy còn sớm nên nhấc máy gọi cho Chúa đảo Đào Hồng Tuyển, rằng bác đang ở đâu? Đầu dây bên kia, ông Tuyển cười lớn: anh đang xem hoa hậu biển. Dẫu từng là người lính bầm dập trong chiến trường lẫn thương trường, nhưng ông Tuyển luôn tự cho rằng: “Tuổi tim” (No teen) anh vẫn…. 18. Nghĩa là vẫn còn thổn thức, vẫn yêu hết mình.

Mỗi lần gặp ông tôi đều cảm nhận được sự say sưa đến nồng nàn trước mọi đối tượng tiếp chuyện. Dường như ở ông luôn có một nguồn năng lượng không bao giờ cạn.

Sau những thành công ở đất khách quê người, những năm cuối của thế kỷ, Đào Hồng Tuyển quyết định về quê với quyết tâm sẽ biến đảo Tuần Châu thành đảo ngọc. Ý định đẹp là thế vậy mà đáng tiếc khi bắt tay vào thực hiện, vô số người đã gọi anh và đặt cho anh nhiều cái tên, nào là “Tuyển thần kinh” “Tuyển hâm”; “Tuyển dở hơi” và “Tuyển đồ điện”. Còn nữa, có người còn cảnh báo với anh rằng “Cậu chỉ có thể trồng rừng chứ không thể xây dựng được khu du lịch ở cái đảo hoang đó đâu”.

Để ngoài tai những lời ong tiếng ve, Đào Hồng Tuyển vẫn coi Tuần Châu như một nàng công chúa ngủ quên ở lâu đài mà người đánh thức cô công chúa ấy chính là anh. Là một doanh nhân đã trải qua bao thăng trầm, từng đối mặt với nhiều rủi ro trong thương trường, song lại thích đặt cược cuộc đời vào những mạo hiểm vùng đất hoang sơ.

Dẫu xa quê đã lâu nhưng ông hiểu rõ khá tường tận các vùng miền của vùng Đông Bắc giàu tiềm năng này. Trong gần 2.000 hòn đảo của vịnh Hạ Long, Tuần Châu là đảo duy nhất có dân cư sinh sống. Xã đảo Tuần Châu có diện tích gần 300ha với hơn 1.500 nhân khẩu. Nhân dân xã đảo chủ yếu sống bằng nghề chài lưới với các phương tiện đánh bắt rất thô sơ. Trên đảo không có điện, nước, giao thông với đất liền rất khó khăn. Sự cách trở về địa lý với đất liền là nguyên nhân chính tạo nên cái nghèo của xã đảo.

Ông Tuyển đã phát hiện ra tiềm năng có một không hai của Tuần Châu. Đảo có vị trí thuận lợi cả về đường thuỷ và đường bộ, nằm ngay tại Trung tâm di sản thiên nhiên thế giới. Ông Tuyển cho rằng: “Người ta có thể xây một Hà Nội sang bên kia sông Hồng, dịch chuyển Sài Gòn về phía Nam, còn Hạ Long, là di sản thế giới thì không thể di chuyển được, bởi phải trải qua hàng triệu năm mới có được di sản đó”. Từ lập luận đó, ông quyết tâm khắc phục khoảng cách 2km với đất liền.

Chính sách đổi đất lấy cơ sở hạ tầng của Quảng Ninh đã củng cố thêm cho ông Tuyển ý định đầu tư vào dự án Tuần Châu. Để đắp một con đường nối đất liền với đảo, theo dự toán thời đó, tiến hành trong vòng 3 năm và đầu tư một khoản tiền không dưới 80 tỷ đồng. Tám mươi tỷ đồng, vào thời điểm năm 1998 là số tiền mà ngay cả với một doanh nghiệp nhà nước còn khó huy động, nói chi đến một doanh nghiệp tư nhân của ông, khiêm nhường, mới nổi. Huy động được 80 tỷ đồng mua đất đá, đổ xuống làn nước biển trong xanh ròng rã trong vòng ba năm khác nào việc dã tràng xe cát.

Năm 1997, sự suy thoái của thị trường bất động sản và sau đó là cuộc khủng hoảng tài chính tiền tệ khu vực Đông Nam Á đã làm cho hàng trăm nhà đầu tư nước ngoài lặng lẽ tháo lui khỏi thị trường Việt Nam. Giới đầu tư bất động sản trong nước đang co mình lại chờ thời. Trước những thực tiễn phũ phàng như vậy, ông Tuyển nghĩ: “Thị trường đã xuống đáy rồi, không thể rơi xuống thấp hơn. Năm sau sẽ bắt đầu một chu kỳ mới phát triển với tốc độ cao hơn”. Từ nhận định đó, ông quyết tâm thực hiện dự án.

Trình dự án lên UBND tỉnh Quảng Ninh, ông đạt được thoả thuận: Đầu tư xây dựng con đường hơn 2km nối quốc lộ 18 với Đảo Tuần Châu, đổi lại, ông được quyền sử dụng 98ha đất trên đảo. Con đường vượt biển hai cây số, mặt cắt rộng 25m, với hai làn xe, hành lang cho người đi bộ… Nếu là đường trên đất liền đã là một sự nghiệp đáng kể đối với một doanh nghiệp ngoài quốc doanh. Đằng này lại là con đường “dời non lấp biển” mà có. Trong gần ba năm, hơn 50 chiếc xe tải đã cần mẫn đổ đất đá xuống biển để rồi con đường cứ dài mãi, dài mãi, sau gần 1.000 ngày kiên trì, cùng với hàng triệu mét khối đất đá là hàng chục tỷ đồng chìm ngỉm dưới làn nước biển trong xanh. Đổi lại, con đường đất từ đất liền đã chạm vào đảo.

Ông Tuyển nhớ lại: Năm đầu tiên triển khai dự án là cả một năm thắc thỏm lo âu. Một trận gió mùa, một cơn áp thấp nhiệt đới đều có thể tạo nên những cơn sóng thần nhấn chìm sản nghiệp của ông xuống đại dương mênh mông không sủi tăm. Cuối năm 1998, con đường đã chạm tới đảo, đó cũng là lúc mọi nguồn vốn cạn kiệt, không thể vay mượn được ai, nhà cửa, sản nghiệp đã thế chấp hết để vay vốn ngân hàng. Nhiều thứ bán không có người mua, vì thị trường đã đóng băng. Có cơ sở sản xuất khi mua giá 1.200 cây vàng, nhưng cần tiền người ta trả 600 cây cũng phải bán.

Bạn bè xa lánh, mỏi mệt và chán nản tưởng như phải bỏ cuộc dở chừng. Nếu bó tay chỉ có nước là chờ ngân hàng đến xiết nợ rồi vào tù, rồi sẽ được cả nước biết đến như một vụ án… lừa đảo. Thế nhưng, chính những lúc đó, nghị lực và bản lĩnh của một doanh nhân như thức tỉnh ông. Động viên anh em cho nợ lương mà vẫn kiên trì triển khai dự án. “Bán non” một số lô đất để lấy ngắn nuôi dài để thực hiện đến cùng con đường vượt biển ra đảo. Cuộc chơi lớn Tuần Châu đã được khởi đầu như vậy.

Biến Đảo nghèo thành Đảo Ngọc

Tuần Châu đã có đường ra đảo, trở ngại quan trọng nhất đã được khắc phục. Tuy nhiên, làm thế nào để Tuần Châu trở thành một Trung tâm du lịch và giải trí có tầm cỡ quốc tế và có khả năng sinh lợi lại là một bài toán không kém phần phức tạp. Từ những khu du lịch nổi tiếng thế giới như Bali (Indonesia), Phukhet, Pataya (Thái Lan), ông Tuyển nghĩ: “Phải làm cho Tuần Châu đẹp hơn, hiện đại hơn, hấp dẫn hơn và nhân văn hơn”.

Bến du thuyền Tuần Châu tiêu chuẩn

Vừa đi các nơi để học hỏi kinh nghiệm, tham khảo mô hình, ông Tuyển còn tập hợp quanh mình hàng trăm chuyên gia kỹ thuật trong nước ngày đêm phác thảo các đồ án. Vẫn chưa yên tâm, nghe tin đâu có chuyên gia giỏi, ông cho mời về. Vào thời cao điểm, ông sử dụng 29 kiến trúc sư người nước ngoài tham gia vào đồ án tổng thể Khu du lịch Tuần Châu. Gần gũi thì có người Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore… Xa hơn thì có chuyên gia người Pháp, người Nga, người Mỹ. Họ được ông trưng dụng, mời về để tham gia vào các đồ án ở Tuần Châu.

Một trong những dự án đầu tiên mà Công ty Âu lạc đầu tư là bãi tắm nhân tạo dài 6 km. Thoạt nghe đã thấy ảo tưởng, bởi cát làm bãi tắm phải chở từ Trà Cổ, cách Tuần Châu gần 200km. Hơn một triệu mét khối cát được vận tải bằng đường biển từ Trà Cổ về Tuần Châu, công trình này đã hoàn thành và đưa vào sử dụng từ năm 2002. Đến đây, du khách có thể vui chơi thoải mái trên bờ biển thoai thoải với lớp cát trắng Trà Cổ nổi tiếng. Cùng với bãi biển nhân tạo là các trò chơi bãi biển và dưới nước như: bóng chuyền, đá bóng, lướt sóng, nhảy dù trên biển, môtô trượt nước tốc độ cao đem lại cho du khách một kỳ nghỉ khoẻ khoắn, thú vị và đầy ấn tượng.

Một thành công khá độc đáo của ông Tuyển ở Tuần Châu là sự ra đời Vườn ẩm thực Việt Nam. Vườn này được xây dựng theo phong cách riêng có của văn hoá ẩm thực truyền thống, với những ngôi nhà bằng gỗ, mô phỏng kiến trúc cung đình thế kỷ 17 và 18. Với lớp lớp toà ngang dãy dọc, thuỷ đình, hồ cá, ẩn mình bên những gốc đào cổ thụ, rặng thông xanh, dòng suối uốn lượn róc rách, các khu ca múa nhạc dân tộc, sân khấu múa rối nước, đàn nước và thác nước. Vườn ẩm thực có tổng diện tích hơn 20.000 m2 bao gồm 14 căn nhà được chia thành các khu Ngọc Châu, Vườn Đào, Thuỷ Đình, Suối Thiên Thai, có thể phục vụ cùng một lúc 3.000 khách.

Hồi mới đưa khu ẩm thực vào hoạt động, ông Tuyển đã tiếp anh em chúng tôi tại khu Thủy Đình. Đó là khu ẩm thực được mô phỏng theo mô hình của các hoàng đế Trung Hoa. Bàn tiệc được bố trí theo dãy dài, phía trước là hồ nước, ở giữa có khu sân khấu biểu diễn nghệ thuật. Các món ăn cao cấp được các đầu bếp mang đến cho thực khách thưởng thức, cùng với đó là việc thưởng thức nghệ thuật. Khu vực biểu diễn với sự tham gia của nhiều nghệ sỹ nổi tiếng ở nhiều lĩnh vực như: Dân ca các vùng miền, tân nhạc, các vũ điệu và cả nghệ thuật xiếc…

Cùng với Câu lạc bộ biểu diễn cá Heo và sinh vật biển, Tuần Châu cũng đã hoàn thành và đưa vào sử dụng hệ thống khách sạn, biệt thự với hơn 400 phòng đạt tiêu chuẩn quốc tế 4 sao. Cuối năm 2006, trên đảo Tuần Châu đã hoàn thiện và đưa vào sử dụng thêm 500 phòng đạt tiêu chuẩn đón khách quốc tế. Ngày 15/4/2004, Khu du lịch Tuần Châu cho khai trương thêm công trình biểu diễn nhạc nước trình diễn bằng laze, chiếu phim trên nước.. Trong tương lai, ông Tuyển dự định sẽ mua thêm ba đôi tàu cao tốc chạy tuyến Hải Nam – Tuần Châu, HongKong – Tuần Châu và Bắc Hải – Tuần Châu. Tuần Châu không còn là xã đảo nghèo mà thực sự là một khu du lịch tầm cỡ khu vực và quốc tế.

Tuần Châu được quy hoạch bài bản, sang trọng

Từ một xã đảo nghèo, mặc dù còn nhiều dự án chưa hoàn thành nhưng ngày nay, Tuần Châu đã có dáng dấp một “Đảo Ngọc” như tên gọi vốn có của đảo này. Hàng trăm hạng mục công trình được đầu tư từ năm 1997, đến nay có công trình đã thu hồi đủ vốn đầu tư. Biến “đảo nghèo” thành đảo Ngọc – ông Tuyển đã làm được một điều phi thường. Điều phi thường đó, không phải người bình thường nào cũng làm được.

Thái Đạt (theo facebooker Phan Thế Hải)

    Chia sẻ

    Bình luận