Chuyện về “chúa đảo” Đào Hồng Tuyển: Kỳ 2 – Nắm bắt cơ hội

Như mọi độc giả vẫn hình dung, đằng sau mỗi câu chuyện thành công của ai đó, chắc hẵn sẽ có không ít chông gai, những nỗ lực phi thường để vượt qua các chướng ngại vật. Từ chiến trường tới thương trường vẫn luôn là câu chuyên dài để nói về những người lính khởi nghiệp thời hậu chiến. Phẩm chất, đạo đức, lối sống và sức sáng tạo, những người lính ấy đã biết “đi qua bom đạn” thì, chuyện ở thương trường dường như họ cũng sẵn lòng “băng qua” khi mọi thứ đã được chiêm nghiệm. Trong số những vị doanh nhân nổi tiếng thuộc tốp đầu trong hàng ngủ doanh nhân Việt Nam, vị thuyền trưởng Tập đoàn Tuần Châu – Hạ Long là một nhân vật như vậy.

Đào Hồng Tuyển đã khởi nghiệp kinh doanh bằng cái ti vi 14 inch và cái đầu video cũ. Hàng ngày anh tổ chức chiếu phim trong một căn nhà cấp bốn dột nát, giữa một xóm nghèo ở thành phố Sài Gòn để thu nhặt từng xu lẻ từ những khán giả nhỏ tuổi. Những đồng nhỏ nhoi kiếm được từ dịch vụ giải trí dẫu chưa đủ lớn để tạo dựng sự nghiệp nhưng đã cho ông những bài học đầu tiên ở chốn thương trường.

>> Chuyện về “chúa đảo” Đào Hồng Tuyển: Kỳ 1 – Chiến trường tới Thương trường

Doanh nhân Đào Hồng Tuyển

Nhận thức được cơ hội và nắm bắt nó

Sáng sớm, đang ngồi cafe với Chủ tịch Công ty Hoài Nam ở 175 Thái Hà thì nhận được điện thoại của một bạn đọc rằng, những câu chuyện thương trường của ông Tuyển là quá hay. Tôi bảo, vậy mà em thấy oải rồi ! Nhiều việc cần phải làm để mưu sinh, lại sa lầy vào chuyện chữ nghĩa, e rằng mình bị dở hơi. Anh bảo: Chú viết đi, anh đăng ký mua, không những thế anh còn mua nhiều để tặng anh em bạn bè.

Lại thêm một lần cả nể, vậy là ngồi viết tiếp.

Trở lại câu chuyện với ông Tuyển, năm 1997, do phán đoán được cuộc khủng hoảng tài chính khu vực, ông đã tự tạo cho mình thời cơ, cơ hội vàng để làm giàu. Khi những nhà đầu tư nước ngoài bỏ chạy, nhà đầu tư trong nước gom vốn chờ thời, tôi đã tung ra những đồng vốn cuối cùng để lấy dự án ế ẩm và và chiếm lĩnh thị trường. Tôi khẳng định, khủng hoảng đã đến đáy, chắc chắn nó sẽ ngóc lên thôi. Lúc ấy mọi thứ đều dễ dàng, quy đổi ra giá trị rất rẻ, mình phải vượt lên sự run sợ của công chúng để tạo nên một thời cơ làm ăn mới, cơ hội kinh doanh mới.

Năm đó tôi đã lên máy bay trực thăng bay trên bầu trời Sài Gòn tìm địa điểm đầu tư, đồng thời bay ra miền Bắc, chọn hòn đảo Tuần Châu để làm dự án.

Trước khi nhập về Hà Nội, tỉnh Hà Tây cũ có chỉ số cạnh tranh thấp nhất toàn quốc, tôi là người tiên phong về Hà Tây để tạo nên dự án sinh thái Tuần Châu. Những toan tính chính là nắm được cơ hội và tạo cho mình cơ hội. Tôi dám đánh đổi. Ở thành phố Hồ Chí Minh có căn nhà hơn ngàn lượng vàng, có nhà máy xí nghiệp 700 lượng vàng mà tôi vẫn bán, dẫu bán lỗ, bán chỉ bằng nửa giá trị thực, nhưng bán để đầu tư dự án khác có triển vọng hơn.

Trở lại câu mà chú đã hỏi ở trên, trong một lần nói chuyện ở một trường Đại học ở Sài Gòn, có sinh viên đã hỏi tôi rằng: Ca dao có câu: “Con vua thì lại làm vua/Con sãi ở chùa lại quét lá đa”. Em là con nhà nông dân nghèo, chả lẽ cả đời chúng em sẽ chỉ đi làm thuê, làm mướn, không có cơ hội đứng lên làm chủ phải không thầy?

Tôi đã nói với các bạn sinh viên của tôi rằng: Trong cuộc đời con người ta có 2 loại vốn: vốn vô hình và vốn hữu hình. Vốn hữu hình là tiền bạc, nhà cửa, đất đai, xe cộ…. Vốn vô hình là trí tuệ. Vốn vô hình làm ra vô số cái hữu hình. Vốn hữu hình không thể sản sinh ra vốn vô hình, không thể mua được, tiền bạc không thể mua được trí tuệ.

Tôi đã đưa ra hàng loạt ví dụ về các đề án. Không ít nhà máy xí nghiệp sản xuất ra hàng hoá vẫn để đầy kho, không tiêu thụ được, nếu em viết nên một đề án tốt, khả thi thì tất cả những ông chủ sẽ sẵn sàng giao tài sản cho em, để tiêu thụ hàng hoá.

Rõ ràng là, tri thức của em sẽ thu về được một lượng tài sản hữu hình. Tôi đi từ thành phố Hồ Chí Minh xuống Vũng Tàu, đi từ Hà Nội xuống Hải Phòng, hai bên đường các thiết bị cơ giới, ôto, xe tải, máy đào….. chất đầy hai bên đường, dầm mưa giãi nắng. Đó là những tài sản chết, những nguồn lực không sinh lợi. Nếu chúng ta có một đề án tốt, có tính thuyết phục cao thì những ông chủ sẽ sẵn sàng dâng hết những nguồn lực đó để bạn thực hiện dự án để cùng hưởng lợi.

Việt Nam là đất nước vừa trải qua chiến tranh, nền kinh tế nông nghiệp manh mún, nhỏ lẻ. Vậy nên có thể nói, hầu hết các doanh nhân bắt đầu sự nghiệp của mình đều từ con số không. Tôi cũng không phải là một ngoại lệ. Tri thức, kinh nghiệm chính là những đồng vốn đầu tiên để mình vào đời. Sử dụng nó thế nào là do cách thức, sự khát vọng và có thể là một chút may mắn nữa.

Liều có chủ định hay sự quyết đoán

Có lần, xuống Tuần Châu chơi, lúc đó công trình Bến du thuyền đang thi công dang dở. Đích thân ông Tuyển lái xe gầm cao đi thị sát công trình. Chiếc xe bò qua con đường tạm đầy ổ voi ổ gà cho các loại xe tải chở đất từ đáy biển lên tôn tạo đường vành đai. Tôi hỏi: anh vừa nói một ý rất hay là phải vượt lên sự run sợ của mọi người để tạo nên một thời cơ làm ăn mới, phải chăng, liều lĩnh cũng là một phẩm chất để thành công?

Trả lời: Chính xác hơn là liều có chủ định, hay sự quyết đoán. Làm chủ khoa học kỹ thuật, phải có bản lĩnh. Cái bản lĩnh ấy không phải căn cứ vào sự liều mạng mà trên nền tảng của tri thức nhân loại để tổng hợp lại. Người ta thường nói: Thương trường là chiến trường. Điều đó đúng, nhưng tôi nói thêm: Thương trường là chiến trường không tiếng súng.

Chiến trường là thương trường có tiếng súng. Ở đó, tri thức vẫn là thứ quyết định, cộng với đó là sự quyết đoán của người cầm đầu. Quyết đoán rất quan trọng, không chỉ trong việc làm kinh tế mà ngay cả trong chiến tranh. Cuối năm 1978, đầu năm 1979, tôi chỉ huy một con tầu, từ vịnh Thái Lan đổ bộ vào địa phận tỉnh Kokông- Campuchia, mặt trận cuối cùng giáp với biên giới Thái. Trên tầu có súng đạn, bốn xe tăng và khoảng 600 bộ đội. Đó là mặt trận cuối cùng.

Khi đứng trên cabin, bắc ống nhòm, tôi nhìn thấy trong các bụi rậm, hốc đá trên bờ lố nhố những DKZ và B.40, tàu mình đến đâu nó rê súng đến đó, bọn địch đang hý hửng đón lỏng, nhăm nhăm hướng nòng ra biển, chờ tàu ta vào gần, đúng tầm là phát hoả. Trong khi mình nhìn xuống dưới mấy trăm lính thuỷ đánh bộ đang ở độ tuổi mười tám, đôi mươi phơi phới. Có đứa mới tốt nghiệp phổ thông, có đứa đang dở dang đại học. Chúng đùa vui, hồn nhiên bởi vì cái sự chiến thắng của chúng ta ở Campuchia khá dễ dàng, coi như một cuộc dạo chơi. Anh em không biết rằng tử thần đang chờ đợi. Nhìn những đồng đội trẻ đùa giỡn với nhau tôi cảm thấy đau lòng. Đứng giữa hai ngả đường, hoặc là tiến hoặc là lùi, một là còn, hai là mất.

Không tiến, nghĩa là chống lệnh, mà với toà án binh, không tuân lệnh chỉ có bắn chứ không xử. Nhưng nếu xông vào thì B40 của địch phát hoả, cả tàu sẽ trở thành một khối thuốc nổ khổng lồ. Chết là cái chắc.

Phải xử lý như thế nào đây? Lúc đó chỉ là khoảnh khắc buộc người chỉ huy phải quyết định: chấp hành hay không chấp hành mệnh lệnh cấp trên?. Chấp hành lệnh mà không hoàn thành nhiệm vụ, lại tổn thất cả người lẫn của thì cực kỳ đau thương. Tôi quyết định không chống lệnh nhưng cũng không tuân lệnh. Vào để rồi mà chết, chết cũng không hoàn thành nhiệm vụ, mang lại tổn thất hy sinh thì có nên vào không?

Trong một khoảnh khắc đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định: Cho một máy chạy chế độ “tiến”, hai máy chạy “lùi”. Con tàu rung lên, chân vịt quay tít, sục nước cuồn cuộn và khói mù mịt. Nhưng tàu thì chỉ đứng tại chỗ. Mấy phút sau, máy bay của không quân ta đến ném bom, dọn bãi đổ bộ. Tàu vào bờ đổ quân, góp vào chiến thắng mà vẫn bảo toàn tính mạng cho bộ đội. Hành động quyết đoán đó mà nhiều người gọi là liều, nhưng sự “liều” có chủ định. Sự “liều” ấy đã cứu sống hàng trăm sinh mạng. Trận đó, chúng ta hoàn thành mục tiêu mà gần như không bị thương vong gì.

Trong khi làm kinh tế, tôi biết, trí thức của chế độ cũ để lại là những nguồn lực quý giá. Tôi bảo lãnh cho những người vượt biên bị bắt bởi tôi biết họ có tài. Giờ nghe thì đơn giản, nhưng hồi đó là cả một vấn đề. Vượt biên là phạm pháp, bảo lãnh cho họ rất có thể bị kết tội “đồng loã” hay “tiếp tay”, rất nguy hiểm. Biết là nguy hiểm nhưng vẫn làm, vì tôi tin rằng mình đúng.

Ngưới lính doanh nhân Đào Hồng Tuyển

Tôi sử dụng tất cả nhà xưởng mà chúng ta quốc hữu hoá của tư sản rồi bỏ hoang. Thời điểm năm 1975, 1976 nhà xưởng nhiều vô cùng. Do quản lý kém, máy móc trở thành đống sắt vụn. Tôi mua lại những đống sắt vụn ấy, sử dụng những cán bộ kỹ thuật của chế độ cũ, tái chế các máy móc, biến nó thành những công nghệ sản xuất.

Thương hiệu Rừng Hương, Thiên Hương gồm: cam, dâu, chanh, xá xị, bạc hà, rượu nhẹ có ga ở miền Nam, miền Bắc có nước ngọt Hải Phòng, rượu Hà Nội là công nghệ của tôi hết. Lúc bấy giờ tôi chiếm 80% thị phần nước giải khát thị trường phía Nam. Chỉ khi Coca và Pepsi đổ bộ vào thì lúc ấy tất các nhà máy của tôi tạm dừng, tôi chuyển sang sản xuất phân bón, nước khoáng Đảnh Thạnh…

Tôi dùng phương pháp cơ học để tách lưu huỳnh ra. Tất cả mọi thứ ở đời đều phải nhờ khoa học kỹ thuật cả, kể cả tiêu tiền cũng phải có khoa học. Làm ra tiền đã quá khó, nhưng biết tiêu tiền còn khó hơn nhiều. Ném tiền vào chỗ nào? Ném vào thời điểm nào? Ném bao nhiêu tiền? những điều đó đòi hỏi phải có bản lĩnh, phải có sự quyết đoán, có như thế, đồng tiền mới sinh lợi như mong muốn.

Còn tiếp…

Thái Đạt (theo facebooker Phan Thế Hải)

Bình luận