Chuyện về “chúa đảo” Đào Hồng Tuyển: Kỳ 1 – Chiến trường tới Thương trường

Như mọi độc giả vẫn hình dung, đằng sau mỗi câu chuyện thành công của ai đó, chắc hẵn sẽ có không ít chông gai, những nỗ lực phi thường để vượt qua các chướng ngại vật. Từ chiến trường tới thương trường vẫn luôn là câu chuyên dài để nói về những người lính khởi nghiệp thời hậu chiến. Phẩm chất, đạo đức, lối sống và sức sáng tạo, những người lính ấy đã biết “đi qua bom đạn” thì, chuyện ở thương trường dường như họ cũng sẵn lòng “băng qua” khi mọi thứ đã được chiêm nghiệm. Trong số những vị doanh nhân nổi tiếng thuộc tốp đầu trong hàng ngủ doanh nhân Việt Nam, vị thuyền trưởng Tập đoàn Tuần Châu – Hạ Long là một nhân vật như vậy.

Đào Hồng Tuyển đã khởi nghiệp kinh doanh bằng cái ti vi 14 inch và cái đầu video cũ. Hàng ngày anh tổ chức chiếu phim trong một căn nhà cấp bốn dột nát, giữa một xóm nghèo ở thành phố Sài Gòn để thu nhặt từng xu lẻ từ những khán giả nhỏ tuổi. Những đồng nhỏ nhoi kiếm được từ dịch vụ giải trí dẫu chưa đủ lớn để tạo dựng sự nghiệp nhưng đã cho ông những bài học đầu tiên ở chốn thương trường.

Vẻ đời thường giản dị của “chúa đảo” Tuần Châu – Đào Hồng Tuyển.

Từ chiến trường tới thương trường

Ngày cuối tuần, nhận lời mời ăn trưa với Nguyễn Cảnh Bình, Chủ tịch của Alpha Book, cùng dự hôm đó cùng với ông bạn là doanh nhân từ Ba Lan về nước còn có vài cộng sự của Bình. Trong khuôn viên của quán Cù Kỳ trên đường Yên Lãng, Cảnh Bình có bày tỏ rằng muốn xuất bản một cuốn sách về doanh nhân. Rằng anh vẫn thường xuyên đọc những bài viết của tôi đăng trên Facebook, rằng nếu những câu chuyện đó được hệ thống lại sẽ cung cấp cho bạn đọc những cái nhìn sinh động hơn về đời sống thương trường.

Nói đến doanh nhân, tôi nghĩ ngay tới ông Đào Hồng Tuyển. Ông không chỉ nổi tiếng mà còn… tai tiếng. Tôi biết ông gần hai chục năm nay. Hồi đó Hạ Long còn vắng hoe sau cuộc khủng hoảng tài chính tiền tệ năm 1997 thì ông khởi động dự án Tuần Châu. Mỗi lần đi Hòn Gai qua khu vực này, thấy biển quảng cáo về một dự án Tuần Châu nào đó không khỏi ái ngại, bởi nơi đây còn quá hoang sơ, lại xa trung tâm đô thị. Bài học về bong bóng bất động sản ở Thái Lan còn chưa nguội, vậy mà có ai đó điên khùng lại đầu tư vào chỗ này?

Rồi thấy máy ủi, máy đào làm việc rầm rộ suốt ngày đêm người ta thầm đoán rằng, chắc là một dự án đầu tư nào đó của nước ngoài. Rồi ít lâu sau đó tôi cũng được gặp ông ở Hà Nội với tư cách là người chào bán các bất động sản tiềm năng ở các tòa nhà văn phòng, nơi có nhiều doanh nghiệp thuê làm trụ sở. Hồi đó để làm bất động sản, chủ đầu tư phải làm từ A đến Z, nghĩa là từ khâu khảo sát, lên kế hoạch, tổ chức động thổ và cả… rao bán mà chưa có sự chuyên môn hóa ở các khâu như bây giờ.

Tôi rất ấn tượng với việc một người say sưa nói về khu nghỉ dưỡng ven biển, với ngôi nhà thứ hai có thể cho thuê hoặc mời bạn bè tới chơi vào ngày cuối tuần. Giờ này nghe những thứ này thấy không lạ, còn hồi đó, khi thu nhập bình quân đầu người của xứ ta chỉ vài trăm đô thì đó là chuyện của… cung trăng.

Gần chục năm sau đó, khi tôi thành lập doanh nghiệp, ăn ra làm nên, xe pháo xênh xang rồi gặp khủng hoảng tôi mới thấm được việc để tạo ra một sản nghiệp như ông không đơn giản chút nào. Không chỉ là ý chí, nghị lực, khát vọng mãnh liệt mà còn là phải có cả trí tuệ siêu việt.

Xuống Hạ Long, vào thăm ông, khi đó Tuần Châu đã hoàn thành giai đoạn 1 với hàng trăm hạng mục công trình có thể đón khách. Chúng tôi ngồi với nhau uống cafe ngoài trời ở nhà ga du thuyền tại Tuần Châu nhìn ra vịnh.

Sáng sớm biển trong lành, một thoảng sương mỏng la đà trên mặt nước, ông Tuyển mặc quần cộc, áo pul, đeo kính đen như một hot boy đời thường. Gương mặt tươi trẻ, ông tâm sự, đây là khoảng thời gian mà ông giành cho bạn bè, chú muốn gọi anh thì gọi vào giờ này. Sau chín giờ anh lên văn phòng xử lý công việc, gặp gỡ, đàm phán với các đối tác, bận cho đến tận tối.

Những hàng cây thẳng tắp, rợp bóng mát của một buổi sáng Tuần Châu trong lành.

Hướng ra biển, sóng gió mơn man nhè nhẹ đuổi nhau, không xa, lô nhô núi, những khối đá khổng lồ ông Tuyển gọi đó là những hòn “non bộ” tự nhiên, không một đâu có, đặc ân trời ban cho Hạ Long… Qủa là đẹp! Rất đẹp. Vừa phóng khoáng hùng vĩ, vừa mềm mát hữu tình. Tôi bảo: giới văn chương, mấy ai có được tâm hồn lãng mạn như bác, không làm doanh nhân, tham gia viết lách chắc bác chẳng kém ai!

Ông bảo: Muốn làm lớn, phải xuất sắc nhiều thứ, nhưng thôi, khoản chữ nghĩa giành cho các chú, trời không cho ai tất cả. Dĩ nhiên, doanh nhân phải có tầm nhìn và thấu hiểu con người. Nếu không có Hạ Long “di sản thế giới” thì đất Tuần Châu cho chắc gì đã có người lấy. Nhưng lấy rồi làm thế nào để khai thác được lại là chuyện khác. Đào Hồng Tuyển đã bắt đầu câu chuyện như vậy.

Ám ảnh bởi chữ … “nghèo”

Khi câu chuyện về ông Tuyển mới được manh nha trên facebook, tôi nhận được tin nhắn của một doanh nhân ở Quảng Ninh, rằng, hay lắm anh ạ, cần phải có thêm nhiều thông tin về doanh nghiệp. Khi doanh nhân thành công ai cũng chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài mà chưa thấy hết được những lam lũ, vất vả mà họ đã trải qua. Để có thể tạo dựng được một sự nghiệp, họ phải nếm đủ mùi vị đắng cay của cuộc mưu sinh.

Cách đây mấy chục năm, khi nền kinh tế được đồng phục hóa, ai cũng nghèo như nhau. Những điểm xuất phát ban đầu về cơ bản là giống nhau, sự khác biệt không nhiều. Đào Hồng Tuyển sinh ra và lớn lên trên đất Quảng Yên, thuộc huyện Yên Hưng – Quảng Ninh. Huyện nằm phía Tây Nam tỉnh này, có diện tích 331km2, dân số là 135 ngàn người. Phía Bắc là thị xã Uông Bí và huyện Hoành Bồ, phía Đông và Nam là thành phố Hạ Long và biển, phía tây là huyện Thủy Nguyên (Hải Phòng), được nối bởi bến Phà Rừng nằm trên quốc lộ 10.

Yên Hưng là vùng đất được phân chia ranh giới bởi sông Chanh, một nhánh sông ăn thông với sông Bạch Đằng đổ ra Vịnh Bắc bộ. Con sông này đã chia Yên Hưng ra làm hai vùng có diện tích gần tương đương nhau là Hà Nam và Hà Bắc. Vùng Hà Bắc có địa hình chủ yếu là đồi núi bát úp, với các đồi núi thấp. Đất đai thuận lợi cho việc trồng cây hoa màu và cây công nghiệp như thông, keo tai tượng, xà cừ…

Vùng Hà Nam là vùng có địa hình bằng phẳng, vốn được bồi lắng ở cửa sông Bạch Đằng. Vùng này được bao bọc xung quanh là hệ thống đê với chiều dài 34 km. Đất đai ở đây khá màu mỡ phù hợp cho việc trồng lúa nước, vùng này được coi là vựa lúa của tỉnh Quảng Ninh.

Là huyện giàu truyền thống văn hoá với di tích lịch sử nổi tiếng là Bãi cọc Bạch Đằng ghi dấu ấn của chiến thắng quân Nguyên Mông năm 1288 của Trần Hưng Đạo. Phải chăng, truyền thống văn hoá này đã trở thành một phẩm chất trong con người Đào Hồng Tuyển.

Đào Hồng Tuyển vào đời trước hết bằng con đường binh nghiệp, chưa được trang bị kiến thức về kinh doanh. Những năm chiến tranh cứu nước, ông Tuyển là chiến sĩ trên tàu không số, đưa vũ khí vào chiến trường miền Nam theo đường Hồ Chí Minh trên biển. Ra quân vào năm 1979, giữa lúc đất nước đầy rẫy khó khăn, khẩu phần lương thực một nửa là hạt bo bo, sắn khô “gạc hươu”, cũng như nhiều bạn bè khác, Đào Hồng Tuyển phải lê mòn đế dép trên đường phố tìm việc làm, đã có lúc phải nuốt nước bọt, quay lưng ngược với chiều gió đang đưa mùi thơm bay ra từ những thùng nước phở bên vỉa hè.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Cái khắc nghiệt của chiến tranh, sự khốn khó của một thời đã rèn luyện ý chí, nuôi dưỡng khát vọng của Đào Hồng Tuyển, làm nên phẩm chất của một doanh nhân đầy trí tuệ, bản lĩnh, biết vượt qua tầng tầng lớp lớp những chướng ngại vật để chinh phục thương trường, nơi mà sự khắc nghiệt không kém chiến trường.

Bước vào thương trường bằng ý chí và sức sáng tạo của người lính.

Dẫu không được học hành bài bản, nhưng là người ham đọc sách, giỏi quan sát, hơn thế là được trường đời đào luyện, Đào Hồng Tuyển ý thức được vai trò của thông tin, của tri thức. Bằng những đồng tiền nhỏ bé tích cóp được, Đào Hồng Tuyển đã khởi nghiệp kinh doanh bằng cái ti vi 14 inch và cái đầu video cũ. Hàng ngày anh tổ chức chiếu phim trong một căn nhà cấp bốn dột nát, giữa một xóm nghèo ở thành phố Sài Gòn để thu nhặt từng xu lẻ từ những khán giả nhỏ tuổi. Những đồng nhỏ nhoi kiếm được từ dịch vụ giải trí dẫu chưa đủ lớn để tạo dựng sự nghiệp nhưng đã cho ông những bài học đầu tiên ở chốn thương trường. Có tích luỹ, Đào Hồng Tuyển bắt đầu nghĩ đến những dự án khác lớn hơn.

Rồi khi có dịp đi qua những cơ sở quân sự đầy những thiết bị hoang phế do chiến tranh, những cơ sở kinh doanh bị quốc hữu hoá trở nên vô chủ, Đào Hồng Tuyển chuyển sang thu gom phế liệu, kinh doanh đồng nát, làm nước giải khát có ga, mở cửa hàng bán lẻ ở Sài Gòn. Từ hai bàn tay trắng, Đào Hồng Tuyển đã chinh phục thương trường bằng những việc làm như vậy.

Tôi nói vui: Vậy là sự nghiệp của anh cũng có nguồn gốc từ nghề đồng nát! Ông Tuyển cười lớn, đồng nát còn vẻ vang chán, có người chỉ làm phụ bếp mà đi khắp năm châu rồi tạo dựng cả sự nghiệp vĩ đại hơn nhiều. Thật lạ, ít ai có thể hiểu được rằng con người đứng đầu hơn chục doanh nghiệp, với số vốn hàng ngàn tỷ đồng, mấy chục ngàn lao động lại có những giây phút bộc lộ mình thoải mái đến vậy.

Còn tiếp (kỳ 2, 3…)!

Thái Đạt (theo facebooker Phan Thế Hải)

1 bình luận

Bình luận